Latest topics
» Seminar in Bao Son Hotel (p5)
Fri Dec 07, 2012 3:10 pm by Toukichi

» Seminar in Bao Son Hotel (p4)
Fri Dec 07, 2012 3:09 pm by Toukichi

» Seminar in Bao Son Hotel (p3)
Fri Dec 07, 2012 3:08 pm by Toukichi

» Seminar in Bao Son Hotel (p2)
Fri Dec 07, 2012 3:07 pm by Toukichi

» Seminar in Bao Son Hotel (p1)
Fri Dec 07, 2012 3:06 pm by Toukichi

» Phỏng vấn nhanh thày A. J Hoge
Fri Dec 07, 2012 3:04 pm by Toukichi

» Học tiếng anh dễ như tiếng việt
Thu Apr 05, 2012 9:16 am by Toukichi

» Thạo 2 ngôn ngữ sẽ thông minh hơn
Wed Mar 28, 2012 2:21 pm by Toukichi

» A.J Hoge in Hanoi (13/11/2011)
Thu Feb 23, 2012 10:40 am by Toukichi

» Kho từ vựng tiếng Anh thông dụng
Fri Dec 09, 2011 12:36 pm by Toukichi

» Du học sinh Mỹ nói về việc học tiếng Anh (...SỰ THẬT MẤT LÒNG...)
Thu Dec 01, 2011 10:15 am by Toukichi

» Phiếm luận vui: Anh, Việt cái nào rắc rối hơn
Tue Nov 22, 2011 6:13 pm by Toukichi

» iPod và tác phong Steve Jobs
Tue Nov 15, 2011 11:36 am by Toukichi

» NỐI ÂM và PHÁT ÂM trong tiếng Anh
Mon Nov 07, 2011 5:52 pm by Toukichi

» Tham gia giao lưu mừng thày A. J. HOGE tới Việt Nam (11/2011)
Thu Nov 03, 2011 4:29 pm by Toukichi

» các bạn nghĩ thế nào nếu như football team VEEC được thành lập?
Wed Oct 26, 2011 10:26 pm by datsetnung

» Tôi đã học tốt tiếng Anh như thế nào?
Thu Oct 20, 2011 4:11 pm by tubi

» VEECers's diary
Thu Oct 13, 2011 11:45 am by kurapika312

» Cách ghi nhớ bài học hiệu quả
Fri Oct 07, 2011 6:50 pm by tubi

» An idea to make VEECers get involved in this forum
Tue Oct 04, 2011 9:52 pm by kurapika312


Học tiếng anh dễ như tiếng việt

View previous topic View next topic Go down

Học tiếng anh dễ như tiếng việt

Post  Verminator on Fri Sep 16, 2011 5:05 pm

Học tiếng Anh dễ như... tiếng Việt!

Có thể học tiếng Anh như tiếng Việt được ko? Chính bạn, sẽ quyết định điều đó.

Sẽ ít người tin ngay nhưng có 1 cách học thuộc loại hiệu quả nhất, nhanh nhất, rẻ nhất, dễ nhất và phù hợp cho mọi trình độ (trừ những người mới đọc đến đây đã nghĩ: "gã này nói xạo").

Đó là gì vậy? Là xem phim tiếng Anh và các kênh TV tiếng Anh thật nhiều. Tớ nhấn mạnh là "THẬT NHIỀU", nghĩa là ai kiên trì mới làm được. Bạn cứ xem tầm vài trăm phim nói tiếng Anh-Mỹ (chuẩn), ngày nào cũng xem TV tiếng Anh, đảm bảo bạn sẽ giỏi tiếng Anh. Tớ nhắc lại: "giỏi tiếng Anh".

Vì sao vậy? Đây là phân tích theo kinh nghiệm của tớ:

- Tiếng Anh là 1 ngôn ngữ, nó phải được xem xét dưới góc độ xã hội, ko thể học nó như Toán Lý Hóa, cũng ko thể coi như 1 môn học như triêt, CNXH,... Chúng ta đang cố gắng "sử dụng tốt 1 ngôn ngữ".

- Chúng ta học ngôn ngữ ntn? Dĩ nhiên ko phải học thuộc từng từ rồi ghép chúng lại với nhau rồi

Vậy phải xem ta đã biết ngôn ngữ gì rồi? Tiếng mẹ đẻ (tiếng Việt), tất nhiên. Vậy tiếng Việt có khó ko và ta học tiếng Việt có nhanh ko?

- Tớ xin khẳng định 2 điều:

+ Cách học tiếng mẹ đẻ là cách học TUYỆT nhất để học 1 ngôn ngữ bất kỳ.
+ Tiếng Việt khó hơn tiếng Anh rất rất rất nhiều (ai ko đồng ý cho ý kiến ngay).

- Vậy ta học tiếng Việt ntn? Ta học gì trước hết nhỉ? Có phải ta mất 1 năm để nói tiếng đầu tiên ko? Vậy 1 năm đó ta làm gì? Chính là nghe người lớn nói trong suốt 1 năm và TUYỆT ĐỐI KO HIỂU GÌ. Cho đến khi nói được tiếng đầu tiên, là bắt chước, OK? Và sau vài năm thì ta nói tương đối RÕ và THẠO, đồng thời nghe qua vô số từ, vô số lần mà KO HIỂU. Từ đây rút ra 3 điều:

+ Ta học nghe trước khi học nói.
+ Ta luôn đi từ "nghe mà ko hiểu" đến "hiểu rồi nói ra". Ko có chiều ngược lại, OK?
+ Nói thực chất là bắt chước những gì đã nghe.

- Lên lớp 1 (hoặc trước đó 1,2 năm), ta bắt đầu nhìn và đọc những chữ đầu tiên, học ghép vần, học thanh, học dấu,... Khi đọc thạo, lúc đó ta bắt đầu "biết chữ", thì ta viết. Như vậy:

+ Ta học đọc trước khi học viết
+ Viết chính là lặp lại những thứ đã đọc. Ai đọc nhiều ắt sẽ viết hay. (?)

- Vậy trình tự tối ưu sẽ là:

NGHE-NÓI-ĐỌC-VIẾT

- Chúng ta đang học theo trình tự nào vậy?

Đầu tiên ở cấp 1, cấp 2, ta học 1 lô 1 lốc nào ngữ pháp, nào từ vựng, đọc bao nhiêu là bài văn (thực chất là đọc ko chuẩn, chỉ cố gắng bắt chước giáo viên thôi). Rồi ta đặt câu, viết đoạn văn. Ko mấy ai tiếp xúc với nghe và nói (coi như con số 0). Tất cả đề thi đều là về ngữ pháp, nên ta ôn thi là ôn ngữ pháp.

Lên ĐH, ta thấy có môn nghe và nhận ra: sao họ phát âm ko giống mình, sao ta ko nghe được từ nào?

Đến lúc gặp người nước ngoài, muốn nói chuyện với họ, sao ko nghĩ được gì cả thế này, phát âm sai be bét, người ta cũng ko hiểu?

Thế là nghĩ: hóa ra cần học nghe và nói. Và ta học.

Ta bắt đầu nghe và ko nghe thấy gì cả. Lại nghĩ: để nghe được chắc trong đầu phải có vô số cấu trúc ngữ pháp và từ vựng rồi. Kiến thức mình chưa đủ (xin hỏi, thế nào là đủ), nghe mãi ko được từ nào, chán quá, phải cày ngữ pháp cho vững đã rồi nghe tiếp!

Học nói, và ko nghĩ ra từ để nói, sợ nói sai. Thế là về cày cho "đủ" từ đã rồi mới nói.

Nghe và nói là 2 kỹ năng riêng biệt, đòi hỏi sự luyện tập riêng biệt. Nếu ta ko tập nghe, ta ko nghe thấy gì cả. Nói cũng thế. Cho dù trong đầu ta là 20 000 từ khác nhau đang nhảy múa.

Thế là bạn rơi vào vòng luẩn quẩn. Là vì bạn học theo trình tự ngược lại hoàn toàn: VIẾT-ĐỌC-NÓI-NGHE. Và ai trong số chúng ta đâm đầu học theo cách đấy trên 10 năm rồi?

- Oh nếu bạn đã đọc đến đây thì chúng ta bắt tay nhau 1 cái nào
Chúng ta làm gì tiếp theo? Haha, thực ra cái này ko cần nói nữa. Bạn học tiếng Việt ntn, bây giờ học tiếng Anh y như thế, và bạn sẽ thành công. Vì sao thành công?

+ Bạn biết tA quan trọng ntn.
+ Bạn thông thạo tiếng Việt, thứ ngôn ngữ khó hơn tiếng Anh. Bạn ghi bàn từ giữa sân, thì sút penalty ăn nhằm gì chứ?
+ Bạn có quá nhiều phương tiện để học.
+ Bạn là sinh viên chứ ko phải trẻ sơ sinh.

Nhưng có thể thất bại đấy, vì sao?

+ Bạn ko tin vào bài viết.
+ Bạn sợ 1 cái gì đó mơ hồ mà bao năm học tiếng Anh đã qua tạo ra.
+ Bạn ko đủ kiên trì vì giai đoạn đầu của quá trình tôi nêu quá dài, dễ gây nản.
+ Những thói quen trong tiếng Việt và tiếng Anh cũ làm hại bạn.

Bạn phải như đứa trẻ, ko sợ, ko ngại, coi như mình chưa biết ngôn ngữ nào hết, học với tất cả niềm vui và say mê.

- Phương pháp chi tiết hơn:

+ Vì xung quanh bạn ko có nhiều người Anh, nên bạn phải tự tạo môi trường cho mình. Bạn xem film và TV chính là tiếp xúc với tA và "NGẤM". Giai đoạn này rất quan trọng. Đừng nghĩ là mình xem ko hiểu là vô ích. Bạn nhớ cho là để nói được tiếng Việt, bạn trải qua bao nhiêu lần ko hiểu, bạn nghe bao nhiêu người nói tiếng Việt, bạn xem bao nhiêu film tiếng Việt, TV tiếng Việt, bạn đọc bao nhiêu sách tiếng Việt? Mỗi lần nghe là nó lại ngấm thêm 1 chút, ko bao giờ vô ích cả. Thành hay bại là ở chỗ này.

+ Khi tiếng Anh đã ngấm sâu, bạn chỉ mở miệng là các câu bạn đã nghe sẽ bật ra tự nhiên. Luyện tập dần giúp bạn nói hay. Nghĩ xem, khi bạn nói tiếng Việt, bạn có mấy khi phải nghĩ đâu, vì bạn đã nghe quá nhiều rồi.

+ Đến được đây thì phần tiếp theo ko cần phải nói thêm nữa đâu

4. Bổ sung thêm 1 chút thôi: Bạn muốn nghe tốt, bạn phải phát âm chuẩn, ít nhất là đúng phiên âm. Bảng phiên âm cơ bản rất quan trọng, hơn cả bảng chữ cái. Ai chưa thuộc thì học ngay đi nhé, nếu ko thuộc thì mãi mãi ko phát âm chuẩn được đâu

VD: /ai lʌv ju: mɔ: ðæn ai kæn sei/

Chúc thành công!

Verminator

Posts : 5
Join date : 2011-09-08

Back to top Go down

Re: Học tiếng anh dễ như tiếng việt

Post  Admin on Sat Sep 17, 2011 10:07 pm

Học ngôn ngữ cũng cần niềm đam mê, sự yêu thích. Học mà thấy thoải mái ko gò bó thì sẽ tiến bộ. Bài viết có vẻ rất tâm huyết. Good!

Admin
Admin

Posts : 10
Join date : 2011-08-29

http://veechanoi.forum-viet.com

Back to top Go down

Re: Học tiếng anh dễ như tiếng việt

Post  kurapika312 on Sat Sep 17, 2011 11:00 pm

Thank you. That is a very passionate sharing.
However, there is something I don't really understand. You said that the correct process would be "listening - speaking - reading - writing". Then:
- How long does it take us to be good at listening and speaking before we move to reading and writing. As far as I know, it takes a kid 8-10 years of continuous listening and speaking alone in order to speak about complicated topics.
- If listening is all it takes for a perfect speaking, why do we have to learn the phonetic symbols. Why don't we just let it go "naturally". There are many people who are good at pronunciation; however they don't know a thing about phonetic alphabets? Is that just similar to "reading" when we learn to read something and learn it forcefully instead of listening alone? Another burden of being dependent on dictionary?

Cheers !

kurapika312

Posts : 21
Join date : 2011-09-06

Back to top Go down

Tại sao Người Việt nói tiếng Anh không hay?

Post  Toukichi on Thu Apr 05, 2012 9:16 am

Tiếng Việt cơ bản là âm đơn, đặc biệt giọng Bắc khá thuần, không có các giọng nặng và âm tiết đặc trưng (accent), nên học các ngoại ngữ khác không bị ảnh hưởng nhiều về accent. Tuy nhiên, tiếng Việt nói không có trọng âm và ngữ điệu... (vì đã có đủ 5 thanh rồi, ngữ điệu làm gì nữa), nên học các tiếng của châu Âu thường cũng nói ngang ngang và đều đều như tiếng Việt, nhưng cũng nhờ thế mà dễ nghe (nếu nói chậm và rõ từng chữ). Làm gì, người ta cũng dễ mắc một số điểm vướng mắc dẫn đến sai lầm (pitfalls), khiến việc thực hiện khó thành công theo ý muốn. Nói tiếng Anh cũng không là ngoại lệ. Trước hết, có những điểm dễ mắc cần tránh khi học nói tiếng Anh như sau:

1. “Ếch ngồi đáy giếng”
Người ta thường khá thiển cận nếu chưa đi sâu vào một vấn đề nhất định, đặc biệt khi mới bắt đầu học hay tập luyện một cái gì đó. Sự thiển cẩn “ếch ngồi đáy giếng” này dẫn đến các hệ quả là:

a. Đặt mục tiêu không cao:
Trước khi làm gì ta cũng phải đặt ra mục tiêu rõ ràng để giúp cho việc thực hiện có định hướng (người phương Tây gọi đó là phương pháp Backcasting). Nhưng thông thường khi người ta kém (do mới bắt đầu học) nên hay bị mắc bệnh “ếch ngồi đáy giếng”, không biết thế nào mới là đạt yêu cầu, chưa nói thế nào mới là giỏi thì gần như không có khái niệm. Khi người ta mới học tiếng Anh, nếu thấy một người nói chuyện được với người nước ngoài đã thấy là kinh lắm, và chỉ mong được như thế là thoả mãn lắm rồi. Rồi khi bắt đầu tậm toẹ có chút căn bản, thì lại thần tượng những người “phun tiếng Anh như gió” (bất luận họ nói đúng hay sai).

Thông thường, người Việt mình cũng chỉ đặt mục tiêu đến thế là hết, nên khi đã nói tiếng Anh được lưu loát, “như gió”, thì thường tự thoả mãn mình mà không cố gắng trau dồi, nâng cấp nó lên nữa. Đặc biệt những người học chuyên về tiếng Anh ở các trường Ngoại Ngữ, hay hơn nữa là người được đi nước ngoài thì càng coi thường, vì nghĩ rằng mình có điều kiện và môi trường như thế, thể nào mà chả giỏi tiếng Anh nói chung và nói tiếng Anh nói riêng. Với một suy nghĩ “ấu trĩ” dường vậy, nên tỉ lệ những người giỏi tiếng Anh cũng như nói tiếng Anh hay ở người Việt là rất khiêm tốn, không ngoại lệ những người có điều kiện đi học bằng tiếng Anh, kể cả Việt Kiều.

Vì vậy, để có thể đạt một kết quả cao trong học tiếng Anh lẫn nói tiếng Anh, ta cần phải đặt mục tiêu rất cao. Riêng về chuyện nói, thì ta phải lấy mức trần là các chính khách Mỹ hay Anh (những người có tài hùng biện) để mà phấn đấu. Điều này không hẳn có nghĩa là ta sẽ phải nói hay được như họ, tất nhiên về lý thuyết, chừng nào chưa nói được như họ, nghĩa là ta vẫn có thể phải cố gắng luyện tập tiếp. Tuy nhiên, vì thường con người hiếm ai có thể đạt 100% mục tiêu cả, thường là một số % nhất định nào đó, nếu ta đặt mục tiêu thấp tè, thì dù đạt 99% cũng chả thể bằng đặt mục tiêu cao chót vót nhưng đạt độ 50% thôi.

Trong trường hợp này cũng thế, nếu ta đặt mục tiêu chỉ là nói lưu loát, thì có khi ta chỉ đạt gần được mức ấy, nghĩa là chưa có gì là ghê gớm cả, nghe vẫn có thể “khô” như thường. Nhưng nếu đặt mục tiêu là Bill Clinton, thì chí ít không nói hay bằng ông ta (mà nói hay bằng thế quái nào được con người tài năng hùng biện thế) thì cũng phải nói hay chả kém gì, hay thậm chí hay hơn cả người bản ngữ bình thường. Phải làm cho người bản ngữ phải ngạc nhiên khi ta vừa cất lên một câu nói, thế mới tạm coi là nói tiếng Anh khá. Giống người Việt ta thôi, khi nghe người nước ngoài nói một thứ tiếng Việt chuẩn xác, ta cũng chả trầm trồ bỏ bố đi chứ, nhỉ?

b. Tự phụ alien
Người ta khi đạt được một cái gì trong mắt nguời khác thì thường bị tật tự mãn, tự kiêu mà dân gian gọi là tinh tướng. Chính vì thế, họ càng thích thể hiện, mà càng thích thể hiện thì tâm hồn càng bất an, càng dễ mắc tật loi choi mà không nói cho chuẩn theo ý mình được. Hơn nữa, vì tinh tướng, nên họ không biết mình, cứ nghĩ là mình giỏi lắm, vì thế càng không thể phát hiện cái sai, cái kém của mình để mà phấn đấu tiếp.

Tôi quen một số người, đều có khả năng nói tiếng Anh lưu loát trước đông người, nhưng vì họ nghĩ rằng mình thế là quá kinh (so với người ở Việt Nam) rồi, nên chả nhìn lên, chỉ nhìn xuống, mãi mà vẫn chỉ ở một mức đủ cho dân Việt lác mắt, nhưng dân Tây thì e rằng... Có lẽ mỗi người phải có lúc „ngộ” ra, hiểu được thế nào mới là mức giỏi thực sự, và từ đó thấy rõ ràng cái yếu kém của mình, nhận ra rằng con đường đi đến chỗ tối ưu còn gian nan lắm, thì mới có thể tiếp tục vươn lên được.
2. Hấp tấp
Người Việt (mà cả người nước khác nữa) khi học nói thường có xu hướng thích nói nhanh, chắc do ảnh hưởng bởi những quan điểm như "thằng/con đấy nói tiếng Anh như gió" và suy ra nó giỏi tiếng Anh. Bên cạnh đó, nói nhanh bao giờ cũng dễ hơn, vì nói vo được, lấp liếm đi các chỗ sai. Nguyên tắc của một môn gì đó, chẳng hạn trong thể thao, đi nhanh đã khó, nhưng đi chậm mà chuẩn còn khó hơn.
Ví dụ bạn nào đã chơi trượt tuyết, trượt băng sẽ thấy để đi chậm và đúng kĩ thuật không phải chuyện đơn giản. Những người tập thể thao không bài bản, thường cố chơi với tốc độ nhanh khi bắt đầu vào guồng, vì làm nhanh sẽ dễ dẫn đến trạng thái “xung cơ” (phấn khích) mà vào tay nhanh, rồi dần dần khi hoàn thiện trình độ mới điềm đạm dần; còn theo hệ thống tập huấn chuyên nghiệp, người tập bao giờ cũng bắt đầu một cách chậm rãi nhưng đúng kỹ thuật.
Trong tiếng Anh cũng vậy. Nếu bạn nào đang có thói quen tự nhiên nói "như gió", hay thử nói thật chậm rãi thử xem, sẽ thấy rất khó, và phát hiện ra mình có nhiều cái sai thú vị phết đấy. Hãy đi từ từ và chắc chắn, thà chậm mà đúng còn hơn nhanh mà sai.

3. Dục tốc bất đạt
Thiếu kiên trì hay “dục tốc bất đạt” là cố tật của con người. Trên đã bàn về hấp tấp trong khi nói, nay lại là chuyện muôn thuở, hấp tấp vội vàng đốt cháy giai đoạn trong quá trình luyện tiếng.
Bản thân tôi chập chững tự học tiếng Anh từ cuối cấp 1 bằng một cuốn sách tự học tiếng Anh, liên tục tự học không qua một trường lớp chính thức nào (trừ môn tiếng Anh dở hơi biết bơi được ném vào Phổ thông và Đại học) cho đến khi học xong đại học, đã từng present 3h liên tục trước hàng chục giáo sư với sinh viên Canada trong một dự án hợp tác và được họ đánh giá không đến nỗi.
Vậy mà cho mãi đến 3 năm trước đây mới phát hiện ra mình nói không chuẩn rất nhiều chỗ, chứ chưa kể đến chuyện nói hay. Sau đó, tôi phải mất hơn nửa năm trời để luyện nói, mỗi ngày bỏ ra ít thì 5 phút, nhiều thì nửa giờ để đọc ít thì 3 câu, nhiều thì một vài trang tiếng Anh, để có thể điều chỉnh toàn bộ giọng nói lẫn “Từ vựng nói” của mình.
Sau đó, tôi vẫn luôn có ý thức trau dồi khả năng nói của mình mọi lúc mọi nơi tuy không mang tính cấp tốc (intensive training) như vậy nữa, để được một giọng nói cũng không đến nỗi quá tự ti khi ra gặp bạn bè quốc tế. Tuy vậy, vẫn còn nhiều điều phải phấn đấu nữa lắm.

(theo Hải Ly _ truongxua.vn)

Toukichi

Posts : 49
Join date : 2011-09-15

Back to top Go down

Re: Học tiếng anh dễ như tiếng việt

Post  Sponsored content Today at 4:46 pm


Sponsored content


Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top


 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum